Thứ Năm, 17 tháng 10, 2013

THẾ GIỚI TÂM LINH PHẦN 4

                      THẾ GIỚI TÂM LINH PHẦN 4                                                                                   
 Mến chào các bạn hôm nay tôi lại viết tiếp về chuyện tâm linh của gia dình tôi dể các bạn biết thêm về thế giới bên kia sau khi chúng ta chết di không phải là hết, mà là chúng ta chuyển tiếp cuộc sống mới với cuộc sống nâng cao và nhẹ nhàng hơn khi không còn thể xác nặng nề này.
         Khi mẹ tôi dã di xưng tội ở nhà thờ DaMinh xong mẹ tôi rước lể và từ lúc dó mẹ tôi không còn cúng giao thừa như xưa nữa và mẹ tôi luôn chạy dến cùng Chúa Cha và Dức Mẹ dể cầu xin ( khi con chết di xin Chúa và Mẹ cho con chết một cách nhẹ nhàng không làm khổ con cái, vì gia dình con nghèo khó và con cái thì còn nhỏ dại, chúng không thể lo dược.Xin Chúa và Mẹ dể cho người ngoài lo cho con chu toàn khi con về với Chúa.)
        Vào ngày 27 tháng 8 năm 1979 là ngày thứ hai, mẹ tôi di mua hàng ở chợ Xóm Mới (Gò Vấp) , lúc di về bằng xe Lam 3 bánh vì tài xế tránh dứa nhỏ băng qua dường nên xe lách vào lề dường và bánh sau leo lên lề nên lật xe, lúc dó trên xe có 8 người khách thì 2 người chết và 6 người bị thương nặng <lúc dó khoảng 1 giờ trưa >. Tôi xin nói thêm là chiều thứ 7 mẹ tôi di xưng tội, sáng chúa nhật mẹ tôi di dự thánh lể, dến trưa thứ hai thì mẹ tôi mất trong số 2 người chết 6 người bị thương.
       Chiều thứ hai tôi di làm về cùng người anh bạn làm chung xưởng lúc dó cũng 6 giờ chiều mà chẳng thấy mẹ dâu, tôi hỏi chị kế tôi mẹ di dâu mà không có nhà, thì chị tôi nói mẹ di lấy hàng từ trưa dến giờ chị chưa thấy mẹ về. Mẹ tôi dã giã cua và làm sẳn dể trong nồi nhưng chưa nấu, vì chỉ có mẹ tôi nấu canh cua mới ngon, chị tôi không dám tự ý nấu nên dợi mẹ về nấu canh thôi, tôi thấy trời cũng tối rồi nên bắc nồi canh lên bếp dể nấu, nhưng tôi ngửi thấy mùi rất thối và rất lạ kỳ trong nồi canh mặc dù mẹ tôi mới giã cua và lọc cách vài tiếng dồng hồ, thế là tôi không dám nấu dể cho mẹ tôi về nấu cho chắc ăn.Tôi di làm về có mua con vịt quay và bánh mì vì tôi rủ anh bạn về chơi tôi có nói với mẹ tôi hôm qua rồi mà dợi mãi chẳng thấy mẹ về,lúc này là 8 giờ tối rồi chúng tôi rất nóng ruột tôi không chờ mẹ dược nữa nên tôi di ra chổ làm của người chị cả tôi nói cho chị tôi nghe mẹ di mua hàng giờ này chưa thấy mẹ về, chị tôi di về nhà cùng tôi dể bàn tính xem di tìm mẹ ở dâu, thế là chị em tôi quyết dịnh di tìm mẹ ở XómMới , còn chị kế tôi và bạn tôi ở nhà.
           Trên dường di chị em tôi mỗi người nhìn một bên dường xem có thấy mẹ di bộ về không, chúng tôi di bằng xe dạp chạy chậm chậm dể tìm mẹ, chúng tôi di mãi di mãi vẫn không thấy mẹ dâu, di rồi lại về chúng tôi vẫn nhìn hai bên dường, khi dến nhà chúng tôi hy vọng có mẹ ở nhà nhưng chị em tôi vô cùng thất vọng khi không thấy mẹ dâu, chị em tôi lại suy nghĩ xem mẹ có dến nhà ai không và chị em tôi lại lên dường tìm mẹ. Chị em tôi mệt rã rời lúc này cũng dã gần 1 giờ khuya nên chị em tôi về nhà dể sáng mai kiếm tiếp, tôi không sao yên tâm dược dầu óc cứ suy nghĩ hết chuyện này dến chuyện khác, tôi phập phồng lo sợ cho mẹ tôi không biết giờ mẹ tôi dang ở dâu, tôi mệt quá thiếp di khong biết lúc nào khi thức dạy thì trời dã sáng.
            Tôi dánh răng rửa mặt xong lại chở chị di tìm mẹ ở Xóm Mới, khi chị em tôi dến chợ Xóm Mới và hỏi thăm thì dược biết tin trưa hôm qua có chiếc xe Lam bị lật và mẹ tôi có di trên chiếc xe dó, và mọi người dược dưa vào bệnh viện Nguyễn Thái Học ( Gia Dịnh), thế là chị em tôi tức tốc chạy vào bệnh viện dể tìm mẹ, trên dường di chị tôi cứ khóc làm cho tôi rất lo sợ chuyện mà tôi không dám nghĩ dến.
             Thế rồi cái gì dến cũng sẽ dến, mặc dù tôi không bao giờ dám nghĩ dến........khi chúng tôi dến bệnh viện thì có ngay người cảnh sát giao thông và hỏi chúng tôi người nhà tên gì bao nhiêu tuổi , khi tôi nói xong thì dược hướng dẫn dến nhà xác dể nhận diện người thân, khi người hướng dẫn chúng tôi kéo học dể xác ra tôi bàng hoàng khi nhìn thấy mẹ mình dang nằm trong dó như ngủ ở nhà, lúc này chị tôi dã xỉu rồi còn lại mình tôi nên tôi phải cố gắng thật bình tĩnh dể lo hậu sự cho mẹ vì tôi là con trai út trong nhà với 2 người chị, nếu tôi không lo thì ai sẽ lo cho mẹ dây, mặc dù tôi chỉ 18 tuổi ăn chưa no lo chưa tới.

           Xin các bạn dọc tiếp phần 5 vì lúc này tôi lại mệt quá không thể viết tiếp.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét